Hai nhà sư đi cùng trên một con đường tu, mỗi người mang một gánh hành lý. Ai mang nặng hơn? Ai mang nhẹ hơn? Ai đắc đạo hơn ai?

nha su cong nguoi con gai qua song

Tanzan và Ekido một lần cùng nhau đi xuống một con đường sình lầy. Mưa nặng hạt mãi không dứt. Khi họ đến một khúc cong, họ gặp một cô gái xinh đẹp mặc một bộ kimono và quấn đai lưng bằng lụa không thể nào đi qua đoạn đường lầy lội ấy. “Lại đây nào, cô gái,” Tanzan lập tức nói. Bế bồng cô gái trên cánh tay, nhà sư mang cô gái vượt qua bùn nhão.

Trời đã tối. Tanzan và Ekido xin ngủ nhờ trong một ngôi đền. Ekido vẫn chẳng nói năng chi cho đến khi không kiềm chế được bản thân nữa. “Chúng ta là người tu hành không được đến gần đàn bà con gái,” ông nói với Tanzan, “đặc biệt là những người trẻ tuổi và xinh đẹp. Điều đó thật nguy hiểm. Tại sao sư làm điều đó?”

“Tôi đã để lại cô gái ở đó,” Tanzan nói. “Sư vẫn còn mang cô ấy theo sao?”

***Truyện được viết bởi nhà sư Hara Tanzan với tựa ban đầu là “Một con đường bùn lầy”


The Muddy Road

Tanzan and Ekido were once traveling together down a muddy road. Heavy rain was falling. As they came around a bend, they met a lovely girl in a silk kimono and sash, unable to cross at an intersection. “Come on, girl,” said Tanzan at once. Lifting her in his arms, he carried her over the mud. Ekido did not speak until that night when they reached a lodging temple. Then he could no longer restrain himself. “We monks don’t go near females,” he told Tanzan, “especially not young and lovely ones. It is dangerous. Why did you do that?” “I left the girl there,” said Tanzan. “Are you still carrying her?”

(Visited 31 times, 1 visits today)

1 Comment

  1. Pingback: Một đức Phật - Jimmy The Cat

Leave A Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

code